Một công việc bàn giấy ổn định, thu nhập cao, những cơ hội đi nước ngoài, những bữa cơm cao cấp, những cuộc đi chơi bên những gia đình đầy đủ và biết điểm dừng trong cuộc đua tranh, những bà mối mát tay… Mọi thứ đều chờ đợi bạn nếu bạn chịu khó nghe lời. Để lại thế nào chúng cũng sinh đẻ vô tội vạ. Chắc chắn dù mai này bạn có là người thế nào, những điều bạn đã viết sẽ gỡ giúp họ không ít mớ rối của những sợi dây thít mà những thế hệ đi trước tròng lại.
Thế nhưng rồi nó cũng vẫn phải thực hiện nhiệm vụ chứng minh nó tài hơn cái ác. Để từ đó, không có sự coi thường lẫn nhau một cách chung chung giữa các thế hệ. Hồn nhiên đến đáng thương.
Nhưng cháu thử nghĩ xem, nhỡ xảy ra chuyện gì, quả thực các bác không biết nói với bố mẹ cháu thế nào… (loáng thoáng bên cạnh… Bố: Mấy con mèo này hay thật. Có thể còn biết tình nguyện ủng hộ người nghèo. Nhiệm vụ đào tạo, bảo vệ, cứu chữa con người của giáo dục, an ninh, y tế đã không còn là mục tiêu mà mỗi công dân trong ngành hướng tới.
Không hẳn là chúng ta thích nói dối, cũng không chắc là thích đùa. Tôi thôi xúc động rồi. Và họ chỉ tìm và so sánh những gì phản chiếu chính họ.
Lắng nghe sự biến chuyển của trạng thái. Hôm qua hứa với bác là 8 giờ vào. Cậu em dẫn tôi đi vào chỗ dành cho nam giới.
Thật ra, trong nó luôn có một sự cạnh tranh ngầm với tôi. Và khoảng cách giữa con người trong họ hàng đã bị nới ra xa quá rồi, gần đây mới bắt đầu tụ lại. Bảo: Con học tối thế, bật đèn lên chứ.
Càng ngày mi càng thấy kẻ không có quyền lực, tiền bạc, danh tiếng bị xử tệ, nhục nhã và gò bó thế nào rồi còn gì. Nếu đời là một trò chơi thì ngoài người chơi (may ra có thể) ai có thể thấu suốt những bến bờ không bờ bến của nó. Nó cùng tham gia giải với bạn.
Bác gái độ này khá rảnh, hay xem tivi. Ông nội ngồi bàn chuyện tổ chức cưới hỏi cho chị cả. Những cái tát của cát.
Trong những tháng ngày mệt mỏi, bạn thường tưởng trí nhớ của mình suy giảm nhưng việc nhớ các giấc mơ giúp bạn hơi vững lòng rằng bạn còn đang phát triển hơn và việc quên cái này cái kia đơn giản là vì bạn đang bận nhớ tất cả. Cái tình cái lí phung phung phí phí bầu bầu bí bí lí nha lí nhí. Thảo nào mà người ta khát hiện sinh.
Bình thường thì bạn cũng không viết dài thế này đâu, chỉ viết một vài bài thơ và viết theo hàng ngang. Nhưng nước mắt không nghe tôi. Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết.